LUYỆN THI VIOLYMPIC TOÁN 4 – CÂU TIỄN NẰM GAI NẾM MẬT

VIỆT VƯƠNG CÂU TIỄN MỆT MỎI RÃ RỜI, BAO NHIÊU việc lốn nhỏ của nưốc Việt đều cần ông tỉ mỉ suy xét, cẩn thận quyết định.Luyện thi Violympic toán 4

Ông vất vả cả ngày cuối cùng mới có thể nằm xuống nghỉ ngơi, nhưng lại trăn trở không ngủ được. Nằm trên giường tre cọ xát làm toàn thân ông đau nhức. Thi trắc nghiệm toán online

Hơi trở ngưòi, giưòng cũng phát ra tiếng kêu, làm ông càng không thể ngủ. Ông cũng muốn kêu người đổi chăn đệm vừa nhẹ vừa mềm, nhưng ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên xà rủ xuống một vật đen sì, đang treo ngay trên đỉnh đầu, Câu Tiễn lại lập tức nằm xuống. Việc nằm ngủ trên loại giường tre đau ê ẩm cả người này, không phải là do chính ông quyết định sao giò lại muốn hưỏng thụ sự thoải mái? Ông quay qua cái túi mật đang treo đó, liếm thử. “A!”, ông há miệng, “Đắng quá! Đắng đến nỗi lưỡi phát run lên, đắng khủng khiếp!”. Câu Tiễn nghiên răng, nuốt vào hai hàng nưốc mắt chảy dài xuống. Ông vẫn cầm lấy túi mật nếm một lần nữa, rồi một lần nữa…

Quan hệ giữa nưốc Ngô và nưốc Việt xưa nay vốn đã không tốt đẹp, nưốc Việt luôn bị xem là một quốc gia mọi

rợ lạc hậu, vì vậy chiến tranh không ngừng diễn ra giữa hai nước.

Năm 492 trưốc công nguyên, nước Việt bị nước Ngô đánh một trận thảm bại. Câu Tiễn nhìn thấy chỉ còn lại hơn 5000 tướng sĩ, lòng đau như cắt. Thôi thì đành bỏ hết! Đốì mặt với nưốc Ngô binh hùng tướng mạnh, chỉ sẽ nhận kết quả toàn quân bị tiêu diệt. Ông cúi đầu nói với mọi ngươi:

  • Để bảo toàn sinh mạng cho những ngưòi còn lại của chúng ta và để bảo tồn nước Việt, ta quyết định, đầu hàng Ngô Vương Phù Sai.

Mọi người đều lặng im trầm lắng.

Văn Chủng đi sứ, quỳ trước mặt Phù Sai cầu hòa. Đại thần nước Ngô Ngũ Tử Tư khuyên Phù Sai không nên đồng ý. Văn Chủng lo sợ, ông ngẩng đầu lên nói:

  • Nếu như không được, Đại vương chúng tôi quyết định sẽ giết chết vỢ con, đốt hết tiền của châu báu, tập trung hơn 5000 người ngựa còn lại quyết một trận tử chiến! Nếụ thế, nước Ngô nhất định cũng sẽ có những tổn thất nặng nề! Còn nếu như đồng ý hòa, đại vương chúng tôi quyết định mỗi năm sẽ tiến cống cho Ngô Vương, điều này là hoàn toàn có lợi cho nước Ngô.

Phù Sai đồng ý.

Câu Tiễn trở về quê. Nước Việt sau chiến tranh vừa tiêu điều vừa nghèo đói.

“Ta như vậy là hết rồi sao? Nước Việt chúng ta như vậy sẽ mãi mãi chịu là nô dịch sao?”, Câu Tiễn không cam lòng, ông quyết định dẫn dắt mọi người quyết tâm cô” gắng vươn lên hùng mạnh.

Ong dặn buộc giường tre, treo túi mật.

Mỗi ngày, tròi vừa sáng Câu Tiễn đã ra vườn, tham gia làm ruộng như những người dân thường. Trở về nl à, vợ mang đến cho ông bát cơm hoàn toàn khô cứng, ông knông thể nuốt vào miệng, đã đặt đũa xuống. Nhưng túi mật treo trên xà, dưòng như đang nhắc nhỏ: “Ong đã quên nỗi nhục rồi sao? Ong đã quên những lòi tự mình thề nguyền rồi sao?”. Khuôn mặt Câu Tiễn lạnh nghiêm, nói với VỢ:

  • Hai món ăn là quá nhiều, mang bớt đi một món.

Ngưòi vỢ nói:

  • Đây đều là những thứ tự tay ông trồng, tôi cũng không hề phải bỏ tiền ra mua.
  • Mang đi, ta ăn một món cũng đủ rồi!

Ong nhanh chóng ăn hết phần cơm.

Nếu như nhà nào không có cơm, ông đích thân mang lương thực đến cho họ; nhà nào có ngưòi thân đã mất, ông đích thân đến tận nơi thăm viếng hỏi han; nếu như có người tài giỏi đến nương nhò, ông tiếp đãi giống như vối người thân; có ai giúp ông ý kiến hay, ông thành tâiri cám ơn không ngốt.

10 năm trôi qua, đất nước đã từ từ hồi phục; lại thêm

  • năm luyện binh, lực lượng cũng lốn mạnh trỏ lại.

Nước Ngô mỗi năm thu nhận cống lễ hậu hĩnh của nước Việt, Phù Sai dương dương tự đắc. Ông ta Đông chinh Tây chiến nhất tâm xưng bá, không hề lưu ý gì đến Việt Vương Câu Tiễn, chỉ biết hưỏng thụ những thứ nưóc Việt tiến cống.

Nước Việt rồi cũng trở nên hùng mạnh. Vào năm 473 trước công nguyên, nước Việt nhân lúc nưốc Ngô không phòng bị, cử đại quân sang tấn công. Phù Sai đại bại. Việt Vương Câu Tiễn cuối cùng đã rửa được nhục.

Add Comment