Luyện thi Violympic – Chuyện về Lê Phụng Hiểu

LÊ PHỤNG HIỂU VÀ “THÁC ĐAO ĐIỂN”

L

Ê PHỤNG HIỂU NGƯỜI LÀNG BĂNG SƠN, ÁI CHÂU, NAY là làng Dương Sơn, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, sống ở thời nhà Lý.

Luyện thi Violympic.Mẹ của Phụng Hiểu là Lê Thị Tô” Nương, gần 30 tuổi mới lấy chồng. Phụng Hiểu mới lên ba tuổi thì mồ côi cha, nhà rất nghèo, ở với mẹ trong túp nhà gianh ở thôn Cổ Bi dưới chân núi Băng Sơn. Phụng Hiểu có sức vóc khỏe mạnh, hơn 6 tuổi đã làm được mọi việc giúp mẹ. Hơn 10 tuổi đã cày thuê cuốc mướn, làm mọi việc nặng. Hàng ngày Phụng Hiểu vào rừng hái củi để bán lấy tiền nuôi mẹ, vì lúc này sức mẹ cũng đã yếu. Lại tự vào rừng chặt tre đẵn gỗ, mang về dựng lại nhà, mở rộng vườn trồng trọt, khai phá đất đồi làm thêm thóc gạo.

 

>>Luyện thi môn Hóa trực tuyến

 

Một hôm Phụng Hiểu đang cùng dân làng khai khẩn đất thì người bên làng Đàm Xá kéo sang tranh giành. Phụng Hiểu nói: “Có văn bản nào quy hoạch đất này thuộc về Đàm Xá đâu? Lâu nay làng tôi cư trú, cày cấy có thấy ai hỏi han gì đâu?”. Người làng Đàm Xá cãi bừa và

Cầm gậy gộc gây ẩu đả. Dân làng cổ Bi yếu đuối né lui dần, một mình Phụng Hiểu giật đứt một cây tre cầm vút lia lịa, mấy chục người Đàm Xá sỢ quá bỏ chạy về, rồi không tranh giành nữa.

Tiếng đồn Phụng Hiểu khỏe như voi lan khắp châu Ái. Có anh Trần Tuấn là võ sĩ ở huyện Đông Sơn muôn đọ sức. Một hôm Trần Tuấn tìm đến nhà, mẹ Phụng Hiểu lưu lại mời ăn cơm để chờ Phụng Hiểu đi rừng về. Tuấn đang ăn thì bà mẹ nói:

  • Con tôi đã về đấy.

Tuấn ra sân, nhác thấy một thân hình cao lớn chưa từng thấy và một gánh củi to khủng khiếp. Trần Tuấn lén trốn biệt.

Phụng Hiểu vào nhà, mẹ kể lại chuyện Trần Tuấn tìm con để thử sức. Phụng Hiểu bực mình, chạy đuổi một mạch đến Phủ Vinh, lại chạy đến Trì Trọng, lại chạy đến Tào Xuyên, đuổi kịp và vật ngã Trần Tuấn ở chân núi Nham Thạch. Một tay Phụng Hiểu cầm cổ, một tay cầm đùi Trần Tuấn giơ cao lên, cười ha hả! Trần Tuấn chỉ biết van lạy, xin tha, hứa xin làm đồ đệ.

Bấy giò có giặc cưóp rập rình ở ngoài biến Đồ Sơn, chúng có khoảng gần trăm chiếc tàu ô. Lại có quân Chiêm Thành cướp phá vùng Nghệ An, Thanh Hoá, quân triều đình không cản nổi, chúng thừa thắng kéo ra quấy phá Thăng Long. Vua Lý Thái Tổ truyền hịch khắp nước tìm trai trẻ sung quân để phá giặc. Các đại thần Ái châu tiến cử Lê Phụng Hiểu.

Phụng Hiểu chuẩn bị đầy đủ mọi thứ vật chất cho mẹ rồi ra kinh đô yết kiến vua. Vua Lý đã nghe tiếng đồn, nay lại thấy tư thế uy phong lẫm liệt của Phụng Hiểu, liền phong làm đại tưóng, cho nhận quân khẩn cấp tập trận để dẹp ngoại xâm, phá hải tặc tàu ô, Phụng Hiểu xin vua để Phụng Hiểu ra quân trận đầu, hai bên cầm cự nhau mãi, rồi cũng phải rút lui. Nhưng qua đó, ông đã rút ra được kinh nghiệm và biết được chỗ mạnh, chỗ yếu của giặc. Vua triệu ông vào hỏi:

  • Tại sao quân ta đánh mãi chưa thắng? Làm kê gì đê đuổi được giặc?

Ông thưa:

  • Quân ta lâu nay thua vì quân Chiêm hơn về voi. Hàng trăm con voi xông lên, quân ta lúng túng mặc dầu có tinh thần quyết tử. Thần đã có kế, xin bệ hạ chò cho mấy ngày.

Hôm sau, ông họp tướng sĩ tập trận, chọn ra 100 lính khỏe làm đội cảm tử do ông chỉ huy, cấp cho mỗi lính cảm tử một số tiền, sai đến lò rèn bảo thợ rèn cho một gậy sắt dài một sải tay (khoảng l,5m) để đánh gãy chân voi. Còn các đội đánh gươm, đại đao, giáo dài, bắn cung, ông dặn vừa tấn công vừa đánh yểm hộ cho đội cảm tử. sắp xếp xong, đến ngày xuất chiến, ông sai quân gióng trống vẫy cò, tiến nhịp nhàng… Đợi khi đàn voi giặc tràn sang, ông hô đội cảm tử quyết chiến. Thế là voi giặc bị què chân hoặc bị đánh đau không tiến được, đội hình giặc rối loạn, quân ta đánh riết, quân giặc chết gần hết, còn số ít xin hàng. Ta thu được nhiều voi, thuyền, vũ khí, lương thực.

Vua và triều đình vui mừng, mở tiệc khao quân. Dân cả nước đều biết công lao Lê Phụng Hiểu.

Vua Lý vời Phụng Hiểu vào điện, ban khen: Trẫm phong cho khanh tước cao, cho tiền xây biệt thự ở kinh thành, cho ruộng thực ấp để hưởng quan lộc. Phụng Hiểu cúi đầu tạ ơn vua và từ chối tất. Vua ngạc nhiên hỏi:

  • Công dẹp giặc của khanh rất to lớn, khanh chê ít hay sao mà từ chối?

Phụng Hiểu chân thành tâu:

  • Thần ở chốn rú bụi, hầu hạ mẹ già đã quen, không quen ở nơi đô hội ồn ào. Bệ hạ cho nhiều ruộng đất, thần chỉ có hai mẹ con không cày bừa nổi. Thần cũng không quen sông trong biệt thự ở kinh đô, chỉ cần làm một toà nhà gỗ trên núi Băng Sơn sông với mẹ là đủ rồi. Nếu bệ hạ đoái thương cảnh nghèo thì cho thần đứng trên ngọn Băng Sơn, phóng con đao ra đến đâu, xin cấp cho ruộng đất đến chỗ đó là đã mãn nguyện.

Các đình thần lấy làm ngạc nhiên, vua Lý cảm động nói:

  • Trẫm sẽ ban thưởng cho khanh theo sở thích.

Rồi vua sai bộ Hộ mang tặng phẩm và tấm biển tiết phụ khả phong vào Ái châu tặng cho bà mẹ, cùng quan địa phương tổ chức lễ phong đất thác đao (tự nguyện đứng trên núi ném đao) cho đại tướng Lê Phụng Hiểu. Phụng Hiểu cầm cây đại đao dùng khi ra trận, đứng trên đỉnh cao của núi, phóng đao ra, các quan thấy đao vút tít lên không nhỏ dần như đầu ruồi, mãi mới rơi xuống đất. Mọi người xuống căng dây đo, cách chân núi hơn 10 dặm (5km), bao đạc tổng diện tích được hơn 1.000 mẫu, bộ Hộ cấp giấy “thác đao điền”.

Xong việc cấp đất, Phụng Hiểu bái tiễn các đại thần vê triều. Dân làng kéo đến chúc mừng, ông cảm tạ mọi người đã chăm lo mẹ già khi ông đi vắng. Ai cũng khen Lê Phụng Hiểu là người chất phác, giản dị, sông có tâm đức, tận hiếu với mẹ, tận trung với nước. Đó là tấm gương trong sáng truyền đến đời sau.

One thought on “Luyện thi Violympic – Chuyện về Lê Phụng Hiểu

  1. Pingback: NGƯỜI CHÁU TRAI CỦA VUA LỂ LƠI

Add Comment